Về Tôi

Về tôi

Nông Đức Anh aka Andy


Tôi lớn lên ở Điện Biên Phủ.

Mảnh đất mà cả thế giới biết đến vì một điều: nơi người ta biến cái tưởng như không thể thành chiến thắng. Hồi bé tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của nó. Tôi chỉ có một tuổi thơ đủ đầy và bình yên, giữa những ngọn đồi từng đi vào lịch sử. Phải nhiều năm sau tôi mới nhận ra: cái tinh thần của vùng đất ấy lấy bất lợi làm bàn đạp đã ngấm vào tôi lúc nào không hay, và trở thành mô-típ lặp đi lặp lại của cả đời tôi.

Năm nay tôi 26 tuổi. Và nếu phải kể lại hành trình của mình bằng một câu, tôi sẽ nói: tôi là người liên tục biến những lần thua thành điểm bắt đầu.

Lần thua đầu tiên định hình tôi

Tôi rời Điện Biên xuống Hà Nội, vào Đại học Ngoại thương.

Đó là một thế giới khác. Năng động, sắc bén, đầy những người trẻ giỏi giang. Nó buộc tôi phải bước ra khỏi vùng an toàn ngay từ ngày đầu. Và như một cậu sinh viên đầy háo hức, tôi đăng ký thi vào một câu lạc bộ nơi ai cũng muốn có tên.

Tôi trượt.

Sáu tháng sau đó, tôi sống trong thất vọng. Cái cảm giác mình không đủ giỏi, không được chọn, nó gặm nhấm từng ngày. Nhưng đây là điều thú vị mà lúc ấy tôi chưa thấy: vì không vào được câu lạc bộ nào, tôi có trong tay một thứ mà bạn bè tôi không có toàn bộ thời gian rảnh của mình.

Và tôi đổ hết nó vào việc học. Không phải học trên giảng đường. Tôi lao vào các buổi hội thảo, các khóa phát triển bản thân, các sự kiện, các cuộc thi khởi nghiệp. Cánh cửa tôi tưởng đã đóng lại hóa ra chỉ đang đẩy tôi sang một cánh cửa lớn hơn nhiều. Chính trong quãng thời gian đó, một khát khao rõ rệt lần đầu hình thành trong tôi: tôi muốn một cuộc đời thịnh vượng. Tôi muốn hiểu cách kiếm tiền, cách tạo ra giá trị, cách sống một cuộc đời đáng sống.

Lần trượt đó, hóa ra, là món quà.

Người thầy và cánh cửa ra thế giới

Rồi đại dịch Covid ập đến. Cả thế giới đóng cửa. Còn tôi thì ngồi nghiên cứu và tình cờ tìm thấy chương trình của một người sẽ thay đổi quỹ đạo đời mình: anh Nguyễn Tùng Sơn.

Tôi đăng ký học. Và có lẽ vì cách tôi xuất hiện trong lớp đủ nổi bật, anh mời tôi về làm quản lý marketing. Đó là bước ngoặt thứ hai.

Những năm sau đó là một trường học không có trong sách. Anh truyền cho tôi kỹ năng, tư duy, cách nhìn. Tôi đi cùng anh qua những sự kiện lớn, bay ra nước ngoài, đứng sau hậu trường tổ chức hết chương trình này đến chương trình khác. Rồi cùng anh bắt tay xây dựng những doanh nghiệp thật. Tôi lớn lên từng ngày không phải về tuổi, mà về năng lực.

Có một khoảnh khắc tôi nhớ mãi. Khi đã đi ra thế giới đủ xa, tôi gặp hai người bạn kể cho tôi nghe về một mô hình ở nước ngoài. Cái cách họ nói về nó khiến một điều gì đó trong tôi bật sáng. Tôi nhận ra mình đã đủ trưởng thành về kỹ năng để không chỉ đi theo, mà tự đi con đường của mình.

Cái khiến tôi tức và biến thành ROVA

Khi bắt đầu bước vào thị trường tài chính, tôi thấy một thứ khiến mình không thể làm ngơ.

Quá nhiều vấn đề. Quá nhiều nỗi đau. Lừa đảo giăng khắp nơi, vẽ ra những con số lãi ảo để dụ người nhẹ dạ. Người ta được dạy phần ngọn vài chiêu, vài công thức mà không ai chỉ cho họ cái gốc. Rồi họ vào lệnh, thua, mất tiền, mất niềm tin, và rời đi với một vết thương.

Tôi đã chứng kiến điều đó đủ nhiều để thấy tức. Và với tôi, sự tức giận đúng chỗ luôn là nhiên liệu tốt nhất.

Đam mê sâu nhất của tôi, nếu gọi tên ra, là đi tìm sự thật rồi đóng gói nó lại để lan tỏa. Trong một thị trường ngập tràn dối trá, đó chính xác là thứ đang thiếu. Nên tôi quyết định biến nó thành một doanh nghiệp.

Tôi đặt tên nó là ROVA.

Triết lý của ROVA nằm ở gốc rễ chứ không ở ngọn: trí tuệ và tâm thức. Tôi không muốn dạy người ta vài mánh để rồi lại thua. Tôi muốn xây cho họ cái nền cách tư duy, cách hiểu bản thân, cách nhìn thị trường bằng sự tỉnh táo thay vì lòng tham. Và tôi biết mình không thể làm một mình, nên tôi phát triển ROVA cùng những chuyên gia thật sự giỏi, những người có thực lực chứ không phải hào nhoáng.

Đến hôm nay, hành trình đó đã chạm đến hơn 10.000 người.

Mỗi con số trong đó là một người từng có thể đã thua, đã bị lừa, đã bỏ cuộc và thay vào đó, họ có một điểm bắt đầu mới. Giống hệt lần trượt câu lạc bộ năm nào của tôi.

Tôi của bây giờ

Trên cương vị CEO, phần lớn thời gian của tôi là lãnh đạo dẫn dắt con người, dẫn dắt tổ chức. Nhưng có một việc âm thầm đã rèn tôi nhiều hơn tất cả: viết kịch bản cho các buổi webinar.

Đứng trước hàng nghìn người và phải khiến họ tin, phải chạm được vào chỗ họ đang do dự việc đó dạy tôi nghệ thuật thuyết phục theo cách không trường lớp nào dạy nổi. Càng làm, tôi càng nhìn thấy chiều sâu của nó: thuyết phục thật sự không phải thao túng, mà là dẫn một người đến sự thật bằng con đường họ sẵn lòng đi.

Và đó là lý do blog này ra đời.

Tôi muốn gom tất cả những gì mình đã tìm ra về tài chính, về tư duy, về con người, về nghệ thuật lan tỏa sự thật vào một nơi. Không giữ lại cho riêng mình. Đóng gói, và trao đi.

Từ một cậu bé ở Điện Biên Phủ, đến sáu tháng thất vọng ở Ngoại thương, đến ROVA và hơn mười nghìn con người nếu có một điều tôi học được, thì đó là: mỗi lần thua đều đang giấu trong nó một điểm bắt đầu, nếu bạn đủ can đảm nhìn thẳng vào nó.

Hành trình của tôi vẫn đang tiếp tục. Và tôi mừng vì bạn đang ở đây, đọc những dòng này.

Ở lại nhé. Những gì hay nhất, tôi vẫn đang viết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *